Menu
Menu
Loading...
Loading...

Rất hiếm những nghệ sĩ piano vĩ đại nhất là giáo viên dạy giỏi (P64)

Rất hiếm nghệ sĩ piano vĩ đại nhất là giáo viên piano giỏi. Điều này tuyệt đối tự nhiên bởi các vị này rèn luyện trọn đời để là nghệ sĩ trình diễn, chứ không để trở thành giáo viên. Họ, hoặc vì miễn cưỡng, hoặc vì nhu cầu kinh tế, mà phải lao vào việc dạy. Nhiều tài liệu thuật, hễ khi một nghệ sĩ piano lớn được hỏi cách chơi một đoạn nhạc nào đó, thì vị ấy sẽ ngồi vào đàn và chơi đoạn ấy, bởi vì cái ngôn ngữ của vị ấy được nói bằng đôi bàn tay trên phím piano, chứ không bằng miệng. Vẫn vị nghệ sỹ vĩ đại này có thể gần như chẳng hề có ý niệm về cách mà các ngón tay mình đang vận động hoặc cách chúng đang điều khiển các phím piano. Để có thể thao tác vận động hai bàn tay theo cách thích đáng, bạn phải học cách điều khiển hàng ngàn các cơ và dây thần kinh, và rồi đào luyện bàn tay để thi hành các động tác đó. Có hai thái cực giữa các cách thức để thụ đắc kỹ thuật. Một thái cực là phương pháp phân tích, trong đó, mọi bắp cơ, và mọi thông tin tâm sinh lý đều được phân tích.

Thái cực kia là phương pháp của nhà nghệ sĩ, trong đó người nghệ sĩ chỉ đơn giản là hình dung một sản phẩm âm nhạc đầu ra nhất định và rồi cơ thể anh ta phản ứng/đáp ứng theo những lối cách khác nhau cho tới khi cái kết quả mong muốn được đạt. Phương pháp của người nghệ sĩ này có thể không chỉ là một lối tắt nhanh, mà còn có thể cho ra những kết quả bất ngờ mà có thể vượt quá cả ý tưởng ban đầu. Nó còn có một ưu điểm là rằng một “thiên tài” không hề được đào tạo phân tích vẫn có thể thành công. Cái nhược điểm của nó là rằng không có bảo đảm nào cho sự thành công. Kỹ thuật thụ đắc được theo cách này thì không thể được giảng dạy theo lối phân tích, ngoại trừ bằng cách bảo rằng “bạn phải cảm thụ/cảm giác âm nhạc cách này” để chơi nó. Rủi thay, với những người mà không biết làm sao để thực hiện nó, thì loại dạy dỗ này là hầu không ích lợi, ngoại trừ như một chứng minh/thể hiện rằng cái gì đó là có thể thực hiện. Bạn cần sự giải thích đúng đắn về sự tại sao chúng có tác dụng. Yêu cầu này thông thường nằm ngoài kiến thức của người nghệ sĩ piano và giáo viên piano. Do vậy mà tồn tại sự cản trở cốt yếu cho sự phát triển thích đáng của các công cụ giảng dạy piano: các nghệ sĩ piano và giáo viên piano chưa được đào tạo để phát triển các công cụ như vậy; mặt khác, các nhà khoa học và các kỹ sư những người mà có thể đã được đào tạo như vậy lại không đủ trải nghiệm piano để mà nghiên cứu các phương pháp piano.  


Các bậc thầy xưa là những thiên tài, dĩ nhiên, và họ có những khả năng thấu thị [insight] và khả năng sáng tạo [inventiveness] cũng như trực giác về toán học và vật lý học mà họ áp dụng vào việc chơi piano của họ. Do đó, sẽ là không đúng khi kết luận rằng họ không có các phương pháp phân tích cho thụ đắc kỹ thuật; trong thực tế mọi giải pháp phân tích cho sự luyện tập piano mà chúng ta biết đến ngày nay đã được tái-phát minh nhiều lần bởi các thiên tài này hoặc tối thiểu đã được sử dụng bởi họ. Do thế mà quả là không thể nào tin được rằng tới nay vẫn chưa từng có ai nghĩ đến việc ghi chép lại các ý tưởng như vậy trong một phương cách hệ thống. Thậm chí lại càng kinh ngạc hơn rằng dường chưa từng có thậm chí một sự nhận thức tổng quan bởi cả các giáo viên và nhạc sinh rằng các phương pháp luyện tập chính là chìa khóa cho sự thụ đắc kỹ thuật.

Một số giáo viên giỏi luôn hiểu biết rằng đa phần của tài năng có được là bằng sự tạo dựng hơn là bởi bẩm sinh (Olson). Cái khó khăn chính tới nay dường vẫn là sự bất lực của nhà nghệ sỹ cho phương thức xác định cái nền tảng lý thuyết (sự lý giải) cho cái lý do tại sao các phương pháp luyện tập này hoạt động/có tác dụng. Không có một nền tảng hoặc lý giải mang tính lý thuyết thích đáng, thì thậm chí một phương pháp đúng cũng có thể bị sử dụng sai, bị hiểu sai, bị thay đổi, hoặc bị làm hư hoại bởi các giáo viên khác nhau tới mực nó có thể không luôn có tác dụng và bị cho là không đáng tin cậy hoặc là vô dụng. Các nhân tố lịch sử này làm cản trở bất kỳ sự phát triển thích đáng nào của các phương pháp giảng dạy piano. Do đó, sự hiểu biết, hoặc sự lý giải cho sự tại sao một phương pháp lại có tác dụng, thì tối thiểu cũng có tầm quan trọng như bản thân phương pháp đó. Tình cảnh này còn bị thêm tồi tệ bởi sự nhấn mạnh vào “thiên tài” như là con đường dẫn tới sự thành công. Đây đã là một thủ đoạn thuận tiện cho những nghệ sĩ piano thành công mà đạt được danh tiếng nhiều hơn họ xứng và đồng thời lại thoát khỏi cái trách nhiệm bởi sự bất lực của họ trong việc giảng dạy những người “kém thiên tài hơn”. Và, dĩ nhiên, cái nhãn mác “thiên tài” góp phần vào thành công tài chính của họ. 


Thêm vào đó, các giáo viên piano thường có xu hướng là những người có khả năng giao tiếp tồi ở cái khía cạnh rằng họ không có xu hướng chia sẻ những ý tưởng về giảng dạy. Chỉ ở các nhạc viện lớn là có những sự pha trộn các ý tưởng giảng dạy do thế mà chất lượng đào tạo ở đó tốt hơn những nơi khác. Tuy nhiên, các vấn đề mà đã được trình bày ở các mục trước trong sách này đã cản ngại bất kỳ những sự phát triển đích thực mang tính hệ thống nào của các phương pháp giảng dạy ngay cả tại các cơ sở đào tạo này. Một nhân tố bổ sung nữa là rằng sự phân cấp của việc giảng dạy piano thành những người bắt đầu học và những nhạc sinh cao cấp. Các nhạc viện thông thường chỉ đón nhận những nhạc sinh cao cấp; ấy mà, nếu không có sự giảng dạy thuộc loại như ở các nhạc viện này, thì lại hiếm có các nhạc sinh đạt được các trình độ cao cấp mà là yêu cầu đầu vào của các nhạc viện.

Sự này làm cho việc học piano nổi tiếng là khó khăn quá xa hơn nó thực sự là. Cái thắt ở cổ chai mà được tạo dựng bởi một sự thiếu các phương pháp giảng dạy tốt trong lịch sử đã bị gán cho sự thiếu “thiên tài”. Khi tất cả các nhân tố lịch sử này được tập hợp lại, sẽ là dễ dàng việc hiểu được tại sao các bậc thầy vĩ đại đã không thể giảng dạy, và tại sao ngay cả các giáo viên piano tận tụy đã không có được tất cả các công cụ mà họ đã cần. Mặc dù tôi khởi soạn sách này chỉ như một tài liệu sưu tập và biên soạn lại một số các công cụ giảng dạy hiệu quả xuất sắc, nó liên quan tới một dự án nhằm giải quyết nhiều trong số các khiếm khuyết thuộc lịch sử mà chịu trách nhiệm cho các khó khăn của việc thụ đắc kỹ thuật piano. Định mệnh thình lình đã chuyển hướng cái tương lai của piano sang một tương lai rộng lớn, rộng mở với các khả năng và cơ hội vô tận. Chúng ta đang bước vào một kỷ nguyên dũng cảm, tân kỳ, đầy hào hứng mà cuối cùng có thể được thụ hưởng bởi thảy mọi người bởi vì chúng ta đang mở khoá những bí mật của sự làm sao để thành một “thiên tài”. Ví dụ: Mozart được huyền thoại hoá rằng ông có cái khả năng nói các câu nói theo chiều ngược. Nếu bạn có bất kỳ các kỹ năng MP nào, đấy là chuyện dễ. Đơn giản hãy viết chữ “hãy hôn anh” trong đầu bạn rồi đọc nó theo chiều ngược ! Hãy luyện tập với các câu gồm hai từ, rồi các câu dài hơn. Bạn sẽ nhanh chóng khám phá rằng bạn chả cần là một thiên tài đặng làm được những gì Mozart đã thực hiện, và bạn có thể chứng minh điều đó với các bạn bè mình rằng bạn tài giỏi chẳng kém Mozart. 

Soạn giả: Chuan C. Chang (nhà khoa học)

Biên tập:  Lê Minh Hiền (nhạc sĩ)

Dịch giả: Nhật Nguyệt (thi sĩ), Đại Nhật

*** Chia sẻ, sao chép vui lòng ghi rõ nguồn bài viết thuộc bản quyền Harmony Co.,Ltd

  • Chia sẻ qua viber bài: Rất hiếm những nghệ sĩ piano vĩ đại nhất là giáo viên dạy giỏi (P64)
  • Chia sẻ qua reddit bài:Rất hiếm những nghệ sĩ piano vĩ đại nhất là giáo viên dạy giỏi (P64)

Bài viết liên quan

Thói quen tập luyện đàn piano theo tính bản năng (P1)

PHẦN 1: Phương pháp luyện tập đàn piano - nguyên lý và nguyên tắc nền tảng

Độ cao của ghế và khoảng cách giữa người đàn với bàn phím (P2)

PHẦN 2: Phương pháp luyện tập đàn piano - nguyên lý và nguyên tắc nền tảng

Tư thế ngón tay cong vòm, phẳng đầu ngón và chứng tê liệt cong (P3)

PHẦN 3: Phương pháp luyện tập đàn piano - nguyên lý và nguyên tắc nền tảng

Quy trình tập một tác phẩm mới: nghe, phân tích và cách tập luyện (P4)

PHẦN 4: Phương pháp luyện tập đàn piano - nguyên lý và nguyên tắc nền tảng 

TÌM KIẾM

Danh mục

Loading...

ưu đãi đặc biệt